Trang tin - TUỔI 18 VÀ NHỮNG GÌ TÔI HỌC ĐƯỢC Mạch Ngọc Thuý 12a1 ( giải nhất)

Hôm nay, ngày 3/6/2020          Trang chủ  | Thư viện ảnh  Thời khóa biểu | Sổ sách điện tử | Sơ đồ lớp | Học và kiểm tra online | Trang OLM.VN

Học sinh  
Bài viết hay (9/2/2014)
  TUỔI 18 VÀ NHỮNG GÌ TÔI HỌC ĐƯỢC Mạch Ngọc Thuý 12a1 ( giải nhất)
 

Tuổi 18, thường cho con người ta cảm thấy bản thân mình như đã lớn, đã trưởng thành hơn ,đồng thời nó cũng đem đến cho ta nhiều suy nghĩ hơn.

 

                   Tôi cũng vậy, bước sang tuổi 18, một tuổi không quá lớn để có những suy nghĩ già dặn, nhưng cũng không quá nhỏ, để có nhửng suy tư nhất thời. Đối với tôi, tuổi 18 là ranh giới của cả hai, nó giúp tôi có những suy nghĩ chín chắn hơn, nhưng đồng thới cũng có nhiều ý nghĩ hồn nhiên không kém phần thú vị.

 

                   Bước sang tuổi 18, có lẽ không lúc nào tôi yêu ba mẹ tôi hơn lúc này, đối với tôi, có ba, có mẹ, tôi như có một thế giới của riêng mình, có một đại dương mênh mông đong đầy hạnh phúc. Đối với người khác, có thể họ chẳng xem ba mẹ tôi ra gì, nhưng đối với tôi, đó là nơi khơi nguồn của sự sống , bởi có câu:

                           “ Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ

                         Ráng nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha” .

                   Cha mẹ tôi, những người nông dân mộc mạc, cuộc sống không bao giờ bon chen đến những chốn đông người, nơi mà ba mẹ tôi đến, chỉ có thể là ngôi nhà của gia đình chúng tôi, nơi có chúng tôi, có những đứa con nhỏ bé. Tuy cuộc sống ruộng vườn vất vã, nhưng ba mẹ vẫn cố gắng làm tất cả để chị em tôi có được mọi thứ, nó không phải những thứ vật chất đắt giá, cao sang, mà nó là lòng yêu thương dạt dào và cả lòng vị tha cao cả, khi chị em tôi mắc phải những lổi lầm. Những lúc ấy, tôi biết ba mẹ giận chúng tôi nhiều lắm. nhưng chỉ cần một ngày, hai ngày là ba mẹ đã bỏ qua tất cả. Bởi vậy, tôi yêu ba mẹ nhiều lắm.

 

                   Bước sang tuổi 18. Tôi dần tập được cho mình những thói quen “tự lập”. Tôi làm mọi thứ mà không cần ai giúp đỡ. Bởi tôi biết, sẽ có một ngày ba mẹ cũng sẽ rời xa tôi để đi đến một nơi khác, nơi mà tôi sẽ không bao giờ tìm được họ. Nên giờ đây tôi đã có rất nhiều can đảm để đối mặt với nhiều thử thách, tự tôi, tôi luôn cố gắng giải quyết, chứ không phải phàn nàn, hay trách móc một ai đó. Chỉ khi nào tôi cảm thấy hết cách thì lúc đó...ba mẹ mới là điểm tựa thứ hai của tôi.

 

                   Bước sang tuổi 18, tôi dần biết yêu bản thân mình hơn, tôi biết tự chảy chuốc, biết điệu đà, làm đẹp, biết trân trọng bản thân.. và điều tôi quý nhất là sinh mạng này, tôi muốn sống để thực hiện những ước mơ, những niềm đam mê, đặc biệt.. tôi muốn sống để đền đáp lại công ơn của cha mẹ tôi, đã sinh ra tôi trên cõi đời này. Nhớ lúc trước, mỗi lần thấy tai nạn giao thông xảy ra, tôi thờ ơ với nó, đối với tôi nó chẳng có gì là to tát. Nhưng giờ đây.. sao tôi thấy sợ nó quá! Thấy họ tôi lại nhớ đến ba mẹ tôi, tôi không muốn những chuyện đó sẽ xảy ra với những người mà tôi yêu thương, tôi không muốn họ rời xa tôi, nên.. tôi càng trân trọng những phút giây được ở bên họ. Thế là tôi lại dần học được cách “trân trọng thời gian”, đối với tôi giờ đây 1 phút 60 giây đã là quá nhiều, 1 phút đó tôi sẽ làm cho ba mẹ tôi cười rất nhiều, mỗi nụ cười của ba mẹ, chính là thứ tôi quý nhất trên cuộc sống này.

                   Bước sang tuổi 18, tôi học được cách trân trọng ước mơ, trân trọng những niềm đam mê cháy bỏng, tôi mơ ước mình có thể trở thành một doanh nhân thành đạt. tôi muốn bản thân phải góp đươc một phần cống hiến của mình cho đất nước, cho quê hương, cho nơi mà tôi sinh sống. Thế là.. tôi lại học được cái “tinh thần trách nhiệm” , tôi cố gắng phấn đấu để có thể vươn lên. Mặc dù tôi biết bản thân mình không bằng ai, tuy nhiên tôi không buồn vì chuyện đó, bởi tôi biết cuộc sống rất công bằng, nó sẽ không làm gục ngã những ai có cố gắng^^. Vì vậy tôi chưa bao giờ nói câu “ cuộc sống này thật bất công”, bởi tôi tin.. chỉ có những người cố nè nặng bất công lên người mình, chứ không có bất công nè nặng lên người có cố gắng.

 

                   Vì vậy! các bạn ơi! Hãy trân trọng nhé! Trân trọng từng phút giây được sống, được yêu thương, được cống hiến một phần công sức của mình cho xã hội. vì giờ đây, chúng ta đã là một công dân thực thụ. Dẫu biết quãng đường tương lai sẽ còn lắm chông gai, thử thách. Nhưng chúng ta hãy luôn mỉm cười để đón chào tuổi 18 quý giá này. Hãy luôn cười lên các bạn nhé!.

Nguồn tin: Đoàn trường
 
Các tin tức khác...

 
Tin tức mới
 Bài viết về "Dạy học tích hợp" (11/9/2015)
 TỪ BỎ NHỮNG SUY NGHĨ TIÊU CỰC (13/5/2013)
 Cảm ơn cô giáo, người phụ nữ đặc biệt của đời con (10/11/2015)
 MƯỜI LỢI ÍCH CỦA VIỆC ĐỌC SÁCH MỖI NGÀY (30/8/2015)
 SỐNG CHỦ ĐỘNG VÀ TỰ TIN (13/5/2013)
 
Tin cũ hơn
 Những dòng chữ con hằng mong muốn mẹ nghe được (Lý Thị Tú Quyên - 12d1) (9/2/2014)

 Tra cứu

Quản lý thi THPT QG

Thí sinh thi THPT QG

KTHK TA(Listening)

-----------------------

Hiệu trưởng

gửi toàn thể HS

nhà trường

 Webmail, đăng nhập


 Liên kết nhanh

 Website  giáo dục

 Bộ GD&ĐT
 Sở GD&ĐT Sóc Trăng
 Trường CĐSP ST
 Trường CĐCĐ ST
 Trường Chuyên NTMK
 Trường Trần Văn Bảy
 Trường Kế Sách
 Trường Mỹ Xuyên
 Trường Lê Văn Tám
 Trường TPST
 Trường Đại Ngãi

 GDTX Sóc Trăng


 

Copyright © 2003 Trường THPT Hoàng Diệu